Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009
Hai ông quỷ sứ nhà giời đang nghỉ hè với ông bà ngoại ở Việt Nam, tuân thủ theo chế độ dinh dưỡng và chăm sóc của ông bà ngoại, nhưng hưởng chế độ giáo dục ngặt nghèo do mẹ đề ra. Về Việt Nam chơi , tranh thủ đi tắm biển và học tiếng Việt. Bà cắp ngay hai thằng cháu đến một bà giáo gần nhà cho học đại học i tờ. Hôm đầu tiên về hai thằng thỏ thẻ với mẹ:
- Mẹ ơi nhà bà giáo nghèo khổ lắm, không có máy lạnh đâu mẹ ạ.
- Mẹ ơi, da con bị vàng rồi, chân con đầy nốt muỗi đốt, con xấu đi rồi mẹ ơi.
- Mẹ ơi, Việt Nam nóng quá mẹ ơi.
Làm mẹ thương ơi là thương.
Học được 1 tuần, ông em lăn ra ốm, được nghỉ học. Sau đó có một câu nói bất hủ thế này:
- Học hành mệt mỏi lắm.
Chiều nào cũng đi bộ quanh hồ với ông, thấy cá chết nổi đầy hồ, ông anh thắc mắc sao mình không ăn được cá chết ông nhỉ , ông em dẩu mỏ lên giải thích:
- Cá chết không ngon, ăn làm sao được.
Trời mưa, ông bảo lấy mũ đội lên không có ốm, ông bé lại dẩu mỏ lên:
- Ốm càng tốt ông ạ, đỡ phải đi học bà giáo. Học hành mệt mỏi lắm.
Ông về kế chuyện cho bà nghe, bà bảo mẹ Hà nó mà biết là nói thế nó lại gầm lên cho mà xem.
Ông bé lập tức đứng bật dậy:
- Sao con dám nói với Bố của mẹ thế hả?. Mẹ lại cho ăn đòn vào đít , đánh chảy máu ra, rồi xát muối vào bây giờ .
(Nó bắt chước hệt giọng của mẹ nó mỗi khi dọa dẫm nó)
Rồi ông con hạ giọng:
- Nhưng con sẽ đánh một phát ...ắm, bắn tung cả muối vào mặt mẹ.
Rồi tự cười ha hả.
Theo lời ông bà thì đánh vần chữ rờ ăm răm sắc ...ắm cực giỏi. Chắc ông và cậu lại dạy cháu chứ gì?
Không chịu học chữ, bà bảo không học bà cho đi bán bánh mỳ, ông bé lại dẩu mỏ:
- Cháu bán cả bà ngoại luôn.
Bà mách ông, ông bảo sao Tâm lại bán bà, Tâm bán bà thì ông mua bà nhé. Nó lại dẩu mỏ:
- Ông chẳng thèm mua bà đâu.
Ông cười khà khà, bảo thằng này khá, dám nói lên điều mà ông không dám nói bao giờ, hí hí.
Tóm lại hai anh em đã hình thành hai tính cách hơi trái ngược nhau . Anh thì hiền lành ngoan ngoãn hơn, em thì láu tôm láu cá, cãi nhem nhẻm. Thôi được, cứ hưởng sung sướng ông bà chiều chuộng đi, sang với mẹ thì lại vào trại kỷ luật nhé.
- Mẹ ơi nhà bà giáo nghèo khổ lắm, không có máy lạnh đâu mẹ ạ.
- Mẹ ơi, da con bị vàng rồi, chân con đầy nốt muỗi đốt, con xấu đi rồi mẹ ơi.
- Mẹ ơi, Việt Nam nóng quá mẹ ơi.
Làm mẹ thương ơi là thương.
Học được 1 tuần, ông em lăn ra ốm, được nghỉ học. Sau đó có một câu nói bất hủ thế này:
- Học hành mệt mỏi lắm.
Chiều nào cũng đi bộ quanh hồ với ông, thấy cá chết nổi đầy hồ, ông anh thắc mắc sao mình không ăn được cá chết ông nhỉ , ông em dẩu mỏ lên giải thích:
- Cá chết không ngon, ăn làm sao được.
Trời mưa, ông bảo lấy mũ đội lên không có ốm, ông bé lại dẩu mỏ lên:
- Ốm càng tốt ông ạ, đỡ phải đi học bà giáo. Học hành mệt mỏi lắm.
Ông về kế chuyện cho bà nghe, bà bảo mẹ Hà nó mà biết là nói thế nó lại gầm lên cho mà xem.
Ông bé lập tức đứng bật dậy:
- Sao con dám nói với Bố của mẹ thế hả?. Mẹ lại cho ăn đòn vào đít , đánh chảy máu ra, rồi xát muối vào bây giờ .
(Nó bắt chước hệt giọng của mẹ nó mỗi khi dọa dẫm nó)
Rồi ông con hạ giọng:
- Nhưng con sẽ đánh một phát ...ắm, bắn tung cả muối vào mặt mẹ.
Rồi tự cười ha hả.
Theo lời ông bà thì đánh vần chữ rờ ăm răm sắc ...ắm cực giỏi. Chắc ông và cậu lại dạy cháu chứ gì?
Không chịu học chữ, bà bảo không học bà cho đi bán bánh mỳ, ông bé lại dẩu mỏ:
- Cháu bán cả bà ngoại luôn.
Bà mách ông, ông bảo sao Tâm lại bán bà, Tâm bán bà thì ông mua bà nhé. Nó lại dẩu mỏ:
- Ông chẳng thèm mua bà đâu.
Ông cười khà khà, bảo thằng này khá, dám nói lên điều mà ông không dám nói bao giờ, hí hí.
Tóm lại hai anh em đã hình thành hai tính cách hơi trái ngược nhau . Anh thì hiền lành ngoan ngoãn hơn, em thì láu tôm láu cá, cãi nhem nhẻm. Thôi được, cứ hưởng sung sướng ông bà chiều chuộng đi, sang với mẹ thì lại vào trại kỷ luật nhé.
Mittwoch, 8. Juli 2009 - 03:09 Uhr (ICT)
Kommentare
(1 Insgesamt) Kommentar schreiben- Nhím …
Offline
Hihi, 2 ông tuớng bắt đầu nghịch tinh rùi mẹ hén? Mà mẹ chuyển nhà đi đâu thế, còn 1 tuần nữa thì 360 biến mất rồi...
Donnerstag, 9. Juli 2009 - 08:24 Uhr (ICT)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét