Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

Chuyến xe bus Hà Đông - Yên Phụ mùa thu năm 1995


Chàng trai nhìn cô gái trẻ đứng khổ sở chật vật cạnh mấy cái thúng trên xe vì không có chỗ ngồi. Cậu nhường chỗ ngồi của mình cho một bác lớn tuổi, đến đứng gần cô gái. Thấy có người lạ đến gần, cô gái cảnh giác càng nép vào gần mấy cái thúng hơn. Cứ thế suốt cả quãng đường, người xuống thưa dần. Đến khi xe đã vãn người,chàng trai đánh bạo hỏi cô gái:
- Bạn học trường nào thế!
- Tớ học trường Ngoại Ngữ
Cô gái lí nhí trả lời. Cô cảnh giác nhìn kẻ lạ mặt đang nở một nụ cười rất thân thiện.
- Mình cũng học trường Ngoại ngữ đây.
Cô gái nhẹ nhõm, thì ra cũng là sinh viên như mình. Cô nhìn chàng trai với ánh mắt dễ chịu hơn.
- Mình học khoa Anh, tên là Quốc Hải. Bạn học khoa nào?
- Tớ học khoa Đức.
- Hay quá, bạn học khoa Đức à, mình có một người bạn quen cũng học khoa Đức đấy.
Cô gái vui vẻ
- Vậy à, thế bạn của bạn tên là gì?
- Bạn có biết bạn Quỳnh Chi lớp FD3/95 không?
Ngỡ ngàng.....
Một tình huống chưa hề có trong bất kỳ một kịch bản nào. Cô gái có tên Quỳnh Chi chính là người đi cùng chuyến xe bus với Hải hôm đó, chính là người Hải đang muốn tìm kiếm qua lời giới thiệu của một người bạn. Vốn là người lãng mạn, Hải tin rằng sự tình cờ thi vị này sẽ là một bước khởi đầu tốt đẹp cho một tình bạn.
Họ làm bạn, tình bạn trong sáng tuyệt vời, có những lúc chở Quỳnh Chi đi trên đường, lắng nghe giọng nói trong trẻo của cô, Hải thấy rung động trước cô gái mảnh mai, dịu dàng. Những cảm xúc lạ lẫm len lỏi vào Hải, anh chỉ muốn con đường dài mãi thêm ra, và thời gian ngưng đọng lại. Quỳnh Chi vẫn hồn nhiên kể chuyện, không hề biết trái tim câụ bạn đang rung lên những nhịp đập xao xuyến bồi hồi.

Đến một ngày Hải không giấu được tình cảm của mình dành cho Chi nữa, Cậu viết một lá thư dài cho Chi. Lá thư ấy không được hồi âm, Chi rất quý mến Hải và trân trọng tình cảm Hải dành cho cô, nhưng cô chỉ coi Hải như một người bạn tốt của mình. Hải lặng lẽ buồn, vẫn quan tâm đến Chi và họ vẫn là những người bạn tốt của nhau .

Thời gian qua đi , họ tốt nghiệp ra trường. Hải làm việc tại một công ty nước ngoài, Chi quyết định sang Đức học tiếp ngôn ngữ mà cô yêu thích. Họ bặt tin nhau từ đấy.

***************

10 năm sau

Quỳnh Chi đến văn phòng, vừa bật máy tính vừa nhâm nhi tách trà, kiểm tra hộp thư của mình vào buổi sáng theo thói quen của cô. Một dòng tin báo từ Facebook : Nguyễn Q wrote on your wall. Cô mở trang Facebook và ngỡ ngàng đọc dòng tin nhắn: “You look like an old friend of mine. Did your house locate in Quan Thanh Street ?”

Cô vội vàng mở profile của Nguyễn Q, linh cảm cho cô thấy đây chắc chắn là một người bạn cũ của cô, vì chỉ có những người bạn cũ mới biết nhà cô ở phố Quán Thánh. Cô nhận ra Hải qua mấy tấm ảnh anh mới chụp khi đang tham gia một dự án. Mừng rỡ, Chi nhắn cho Hải vài dòng ngắn ngủi, để lại email cho Hải. Vài giờ đồng hồ sau, màn hình máy tính của cô nhấp nháy tin nhắn của Hải.

- Chào Chi, vậy là lần thứ hai trong cuộc đời Hải lại tìm được Chi.

Không thể tả được sự mừng vui của Chi, cô vội vàng trả lời:

- Đúng rồi, lần nào Hải cũng làm Chi bất ngờ. Mà sao Hải tìm được Chi vậy?

- Hải tìm Chi trên mạng, Hải gõ tên Quỳnh Chi vào Yahoo360 này, Flixter này, Tagged này, v.v… tìm nhiều lần lắm rồi, hôm nay Hải vào Facebook gõ tên Chi thì tìm được, nhìn ảnh Chi đã ngờ ngợ lắm rồi, nhưng Hải vẫn phải hỏi lại cho chắc.

- Chi mừng quá, vui lắm, thật đấy. Bao nhiêu năm không gặp rồi, 10 năm rồi đấy, từ khi Chi đi. Hải bây giờ thế nào?

- Hải vẫn vậy, Hải có một công ty chuyên về dịch thuật, đợt vừa rồi được sang Mỹ làm dự án, mấy cái ảnh Chi xem là Hải mới chụp ở Mỹ đấy.

- Xời, có thế mới là bạn của Chi chứ?. Gia đình Hải thế nào?. Hai bác khỏe không?

- Bố mẹ Hải khỏe, bà xã và hai thằng cu khỏe cả.

- Thế là không làm thông gia được rồi. Chi cũng có hai công chúa tè đứng, hì hì.

- Chi để Hải hỏi thăm Chi đã nhé, Hải có nghe Long kể chuyện về Chi, sao lại đến nông nỗi thế hả Chi?. Hải buồn khi thấy Chi không được hạnh phúc.

- Ừ thôi, chuyện cũ qua rồi, đừng nhắc nữa nhé. Bây giờ Chi hạnh phúc, có hai con bên cạnh, có bố mẹ luôn thương yêu, và bạn bè quý mến.Vậy là hạnh phúc rồi phải không? Yên tâm chưa?

- Yên tâm sao được, Chi có còn hay cười như ngày xưa không?

- Có , hay cười lắm, vẫn hay cười vô duyên như xưa.

- Hải vẫn nhớ giọng nói của Chi , nhẹ nhàng, trong trẻo lắm, Chi hay cười, Chi cười làm mọi người cũng muốn cười theo.

Quỳnh Chi thoáng buồn, thời gian trôi qua, cô không còn được vui vẻ vô tư như xưa, Hải làm cô nhớ lại những kỷ niệm quãng thời gian tươi đẹp hồi còn là sinh viên. Nén buồn, cô đùa:

- Ối giời, bây giờ thành mẹ mìn rồi. Lấy đâu ra mà nhẹ nhàng trong trẻo nữa, hôm nào Chi biểu diễn bài quát con cho mà nghe. Phù thủy chính hiệu đấy.

- Chi này, Chi có biết lần nào đi qua ngõ nhà Chi ngày xưa, Hải cũng nhìn vào cái ngõ sâu hun hút ấy, cảm giác nhìn thấy Chi ở trong ấy. Chi có biết ấn tượng của Chi để lại trong Hải tốt đẹp đến thế nào không?.

Cảm động, Quỳnh Chi bần thần:

- Chi không biết ấn tượng của mình với Hải thế nào, nhưng lúc nào Hải cũng là một người bạn tốt của Chi. Hôm nay Hải mang lại cho Chi một niềm vui lớn, Chi vui lắm.

- Chi này, hứa với Hải một điều.

- Ừ, hứa!

- Chi phải luôn mỉm cười, nhớ chưa, phải luôn cười.

- Thế là lúc nào cũng phải nhe răng ra à?

- Thế nào cũng được, miễn là phải cười. Bạn bè luôn ở cạnh Chi, mẹ của Chi cũng thương con gái lắm, hồi Chi mới đi , Hải qua thăm bác, bác khóc suốt vì thương Chi. Bây giờ Hải tìm được Chi rồi, mình sẽ giữ liên lạc nhé, Hải sẽ động viên Chi vượt qua mọi khó khăn, Chi sẽ vượt qua hết, và rồi Chi sẽ hạnh phúc.

- Ừ, cảm ơn Hải, Chi đang cười đây, nhưng cười mà nước mắt rơi. Hải làm Chi cảm động quá. Ít ra Chi cũng biết rằng đâu đó quanh Chi vẫn có những tình cảm chân thành, có những người bạn thật là tốt.

- Chi à, với Hải, Chi bao giờ cũng là một người bạn đặc biệt. Chi nhớ nhé, đừng đánh mất tiếng cười của mình.

- Chi nhớ rồi, Hải yên tâm, cho Chi gửi lời hỏi thăm bạn bè ở nhà nhé, hỏi thăm bà xã và hai thằng cún con nhé.

Tạm biệt Hải, Chi trở về với hiện tại, với một núi công việc đang chờ cô. Cô cắm cúi làm việc, trong lòng rộn rã niềm vui. Cảm ơn Hải đã xuất hiện, đã động viên cô trong lúc cô đang cảm thấy chênh vênh nhất sau những biến động của cuộc đời. Cảm ơn Hải đã tiếp nghị lực cho cô , để cô biết rằng quanh cô vẫn là ngập tràn yêu

Kể chuyện hai ông tướng!

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Hai ông quỷ sứ nhà giời đang nghỉ hè với ông bà ngoại ở Việt Nam, tuân thủ theo chế độ dinh dưỡng và chăm sóc của ông bà ngoại, nhưng hưởng chế độ giáo dục ngặt nghèo do mẹ đề ra. Về Việt Nam chơi , tranh thủ đi tắm biển và học tiếng Việt. Bà cắp ngay hai thằng cháu đến một bà giáo gần nhà cho học đại học i tờ. Hôm đầu tiên về hai thằng thỏ thẻ với mẹ:
- Mẹ ơi nhà bà giáo nghèo khổ lắm, không có máy lạnh đâu mẹ ạ.
- Mẹ ơi, da con bị vàng rồi, chân con đầy nốt muỗi đốt, con xấu đi rồi mẹ ơi.
- Mẹ ơi, Việt Nam nóng quá mẹ ơi.
Làm mẹ thương ơi là thương.

Học được 1 tuần, ông em lăn ra ốm, được nghỉ học. Sau đó có một câu nói bất hủ thế này:
- Học hành mệt mỏi lắm.
Chiều nào cũng đi bộ quanh hồ với ông, thấy cá chết nổi đầy hồ, ông anh thắc mắc sao mình không ăn được cá chết ông nhỉ , ông em dẩu mỏ lên giải thích:
- Cá chết không ngon, ăn làm sao được.
Trời mưa, ông bảo lấy mũ đội lên không có ốm, ông bé lại dẩu mỏ lên:
- Ốm càng tốt ông ạ, đỡ phải đi học bà giáo. Học hành mệt mỏi lắm.

Ông về kế chuyện cho bà nghe, bà bảo mẹ Hà nó mà biết là nói thế nó lại gầm lên cho mà xem.
Ông bé lập tức đứng bật dậy:
- Sao con dám nói với Bố của mẹ thế hả?. Mẹ lại cho ăn đòn vào đít , đánh chảy máu ra, rồi xát muối vào bây giờ .
(Nó bắt chước hệt giọng của mẹ nó mỗi khi dọa dẫm nó)
Rồi ông con hạ giọng:
- Nhưng con sẽ đánh một phát ...ắm, bắn tung cả muối vào mặt mẹ.
Rồi tự cười ha hả.
Theo lời ông bà thì đánh vần chữ rờ ăm răm sắc ...ắm cực giỏi. Chắc ông và cậu lại dạy cháu chứ gì?

Không chịu học chữ, bà bảo không học bà cho đi bán bánh mỳ, ông bé lại dẩu mỏ:
- Cháu bán cả bà ngoại luôn.
Bà mách ông, ông bảo sao Tâm lại bán bà, Tâm bán bà thì ông mua bà nhé. Nó lại dẩu mỏ:
- Ông chẳng thèm mua bà đâu.
Ông cười khà khà, bảo thằng này khá, dám nói lên điều mà ông không dám nói bao giờ, hí hí.

Tóm lại hai anh em đã hình thành hai tính cách hơi trái ngược nhau . Anh thì hiền lành ngoan ngoãn hơn, em thì láu tôm láu cá, cãi nhem nhẻm. Thôi được, cứ hưởng sung sướng ông bà chiều chuộng đi, sang với mẹ thì lại vào trại kỷ luật nhé.

Mittwoch, 8. Juli 2009 - 03:09 Uhr (ICT)

Kommentare

(1 Insgesamt) Kommentar schreiben

Hihi, 2 ông tuớng bắt đầu nghịch tinh rùi mẹ hén? Mà mẹ chuyển nhà đi đâu thế, còn 1 tuần nữa thì 360 biến mất rồi...

Donnerstag, 9. Juli 2009 - 08:24 Uhr (ICT)