Thứ Hai, 30 tháng 6, 2008
Ảnh hai anh em đi Zoo Leipzig
Đi chơi với hai bác, hai bác kết luận: NGHỊCH QUÁ!.
Là em,với những buồn-vui-hạnh phúc
Ảnh hai anh em đi Zoo Leipzig
Đi chơi với hai bác, hai bác kết luận: NGHỊCH QUÁ!.
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 21:23 5 nhận xét
Nhãn: Uncategorized
Đang đủng đỉnh xơi bún chả, nghe có tiếng chuông điện thoại di động, kéo dài cái giọng ra aloo, nhận ra giọng cô giáo của Toàn Tâm, cuống quít lên, đoán ngay có chuyện gì đó thì cô giáo mới gọi điện giờ này. Quả nhiên:
- B Bà Dương, mời bà đến ngay nhà trẻ, Khánh Toàn vừa nuốt một vật thể lạ vào bụng.
Thôi thế là chẳng còn hồn vía nào cả, vứt đĩa bún chả đang ăn dở, phi vội vàng về nhà trẻ. Đến nơi thấy ông con đang nghịch ngợm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Các cô giáo kể rõ ngọn ngành thế này.
Em Iona tặng anh một viên đá quý làm kỷ vật tình yêu đôi mình, đại khái thề ước ngày xưa phải có khăn hồng gì đó, nhưng bây giờ gia đình có điều kiện nên ta trao đá quý cho nhau. Trao cho anh xong thì anh giữ khư khư trong tay, không dám thả tay ra sợ thằng khác nó cướp mất, cụ thể nhất là thằng ranh em cứ mè nheo bên cạnh, sao anh có đá quý mà em không có. Thế nhưng mà tình yêu của cái thằng đàn ông 5 tuổi trong anh nó chỉ mãnh liệt một lúc đấy thôi, tính ham chơi của anh vẫn chiến thắng. Giữ mãi trong tay cũng mỏi, nhưng anh lai không muốn thả ra, sợ thằng khác nó cướp mất của anh, anh cho …vào trong mồm cho nó tiện, giữ cho nó chắc, đếch thằng nào cướp của anh được. Thế là anh cho vào mồm ngậm. Nhưng chẳng hiểu sao anh cao hứng lên nói cái gì đó với bạn bên cạnh, thế là cái kỷ vật tình yêu nó chui luôn vào bụng anh nằm cho nó ấm, cho nó kín đáo, vào đây thì những thằng nhăm nhe cướp kỷ vật tình yêu của anh chỉ có đường đứng khóc. Nó chui vào bụng anh xong, anh nuốt đánh ực một phát, rồi mặt anh đần ra, anh ngơ ngác, rồi anh mếu máo chạy lại báo cáo cô giáo. Cô giáo anh vội vàng cho anh uống nước, uống nước xong anh …lại chơi như không có chuyện gì xảy ra. Còn cô giáo thì gọi điện cho mẹ anh, và khi mẹ anh đến nơi thì thấy anh đang lui cui chơi với em Iona rồi.
Điên cả người vì con dại dột, đưa anh vào bệnh viện khám, bác sĩ khám tới khám lui rồi kết luận là vật thể đó đã nằm yên vị trong dạ dày của anh , và sẽ ra ngoài theo đường đào thải tự nhiên. Lệnh cho mẹ anh phải cho anh ị bô trong 3 ngày, ị xong phải cho thêm nước vào , nguấy lên rồi kiểm tra xem vật thể đó đã ra chưa. Mặt mẹ anh dài bằng cái bơm, nhà làm gì có bô , hai anh lớn rồi, bô cũ vứt đi rồi, chẳng nhẽ lại đi mua một cái bô mới để „ gạn đục khơi trong“. Anh lại được cái cứ có nhu cầu là anh phi thẳng vào toalet, khi nào „sự đã rồi“ anh mới gọi mẹ vào lau chùi hậu quả. Cho nên sau 2 ngày mẹ cũng chẳng biết là cái kỷ vật tình yêu của anh nó đã ra chưa hay nó vẫn nằm ở đó. Nẫu cả ruột. Con với cái, nghịch ngu nghịch dại…hệt mẹ hồi bé.
Hồi bé, mẹ đã từng nuốt một cái hạt táo, với hy vọng sẽ có cây táo trong bụng mình mọc lên. Lỗi này tại ông ngoại, ông cứ dọa mẹ là nuốt hạt cây nào cây đó sẽ mọc trong bụng. Mẹ thì được cái con cháu Mạc Thị Bưởi nên hí hửng lắm, hôm sau chủ động nuốt hẳn một cái hạt táo to đùng để có cây trong bụng, và hàng ngày rất chăm chỉ uống nước để cái hạt mau nảy mầm. May mà hồi đó kiến thức chưa đủ để biết là chăm sóc một cái cây, ngoài tưới nước người ta còn phải…bón phân nữa, nếu mà biết thế nữa thì ặc ặc, ọe ọe…
Nhưng lần sau cấm nghịch dại thế này nữa nhé, làm mẹ hết hồn. Lần sau mà còn thế nữa thì bác sĩ mổ bụng ra lấy đấy nhé, nằm trong bệnh viện một mình, mẹ không thèm vào đâu.
Chết vì tội hay dọa trẻ con , được ngay cô bạn lấy ra làm phù thủy:
- B Bi , có ăn hay không, không mẹ gọi cô Hà bây giờ. Cô Hà ơi, thằng Bi nó không chịu ăn đây này. Đấy, ăn đi con, không cô Hà đến bây giờ.
Hai lần đầu nó còn sợ vía cô Hà, nhưng nó thấy mẹ nó cứ gọi mà chẳng thấy mặt mũi con mẹ phù thủy đâu, nó đếch sợ nữa. Lần thứ ba, mẹ nó còn chưa kịp dọa dẫm, nó đã hướng ra cửa, gọi :
- C Cô Hà ơi
Phép đầu tiên hết tác dụng, mẹ nó sử dụng chiêu cao hơn.
- B Bi, con mà không ngoan mẹ cho con sang nhà cô Hà ở, để cô rèn cho nhé.
Thằng bé phụng phịu không thèm nói gì, lững thững đi vào phòng ngủ, đá phải con gấu bông nằm dưới đất, nó gầm gừ:
- Đ Di sang nhà cô Hà mà ở.
Cô Hà là phù thủy của Bi a?. Huhu, cô là người đẹp nhất trên đời đấy chứ, và hôm qua anh Tâm đã trịnh trọng tuyên bố là lớn lên con không cưới em Chippi, con chỉ cưới mẹ thôi, con thích sờ tai mẹ, tai mẹ mềm lắm, mềm như tai em bé Sony ấy ( tai một chị già 30 tuổi mềm như tai của một baby 6 tháng tuổi).
Thấy chưa, cô Hà có phải là phù thủy đâu.
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 19:45 9 nhận xét
Nhãn: Uncategorized
Mẹ nhìn Tâm, thấy thằng bé càng ngày càng giống ông ngoại, giống từ cái trán đến đôi lông mày. Mai kia nó mà lấy được vợ đẹp như ông nữa thì nhất. Ông đã tuyên bố là thằng Tâm nó đẹp trai hơn ông, vợ nó mai kia phải đẹp hơn bà ngoại gấp trăm lần.
Hơ hơ, chưa biết nó có lấy được vợ đẹp hơn bà ngoại không
, nhưng khi mẹ bảo yêu nó là:
- C- Con càng lớn càng giống ông ngoại, mai kia con cố gắng học giỏi như ông ngoại nhé.
Thì thằng bé ngây thơ:
- - Vâng, khi nào con có cháu ngoại con cũng bế cháu con lên ghế, đắp chăn và bật lò sưởi cho cháu con ấm, giống ông ngoại mẹ ạ.
Hình ảnh ông hì hục bế hai đứa cháu ngồi trong lòng ông, ba ông cháu ngồi xếp bằng xem vo tuyến ùa về trong mẹ. Tất cả những gì con nhớ về ông ngoai chỉ là việc ông bế con ngồi lên ghế, đắp chăn và bật lò sưởi. Những việc rất nhỏ, con ạ, nhưng nó chứa đựng tình yêu của ông đối với các con đấy. Hãy yêu như ông yêu bà, yêu mẹ và cậu, và yêu các con bây giờ nhé. Đó là tình yêu của một người đàn ông đích thực đó các con.
Nhưng bây giờ hai cháu ông đang tính toán việc đưa ông sang Đức :
- Tâm: Mẹ ơi, mẹ đón ông bà ngoại sang Đức đi. Ông bà trông các con cho mẹ đỡ vất vả.
- Toàn: Nhưng ông ngoại còn phải làm công ty, công ty phá đường của ông ấy. Với cả ông có biết tiếng Đức đâu.
- Tâm: Thì anh dạy tiếng Đức cho ông, anh giỏi tiếng Đức hơn em mà. Rồi ông vẫn đi làm được.
Ông nhé, việc đầu tiên ông đến viện Goethe, học một chứng chỉ tiếng Đức 200 tiết,(học cốt có cái chứng chỉ thôi, còn đâu Toàn sẽ dạy ông) sau đó hai cháu sẽ gửi giấy bảo lãnh về cho ông xin thị thực sang Đức sinh sống và làm việc
. Đi làm việc nên ông được mang vợ theo, có nghĩa là bà ngoại cũng sang. Ban ngày ông đi làm kiếm tiền, còn bà ở nhà trông hai cháu, cho mẹ cháu đỡ vất vả-à có thêm thời gian…..blogging.
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 22:45 5 nhận xét
Nhãn: ongngoai, Uncategorized
Hơn một tuần trôi qua, không có máy tính ở nhà, cứ như là không có cơm đế ăn ý. Tối về chẳng mất thời gian blogging nữa, ôm hai con trai ngủ sướng thật. Mỗi tội hai anh không có net để lượn , để học tiếng Anh nên cũng hỏi han mẹ suốt xem máy tính của mẹ đâu rồi. Và suốt ngày giục, mẹ bảo chú Đức gửi máy tính cho mẹ đi. Chú còn phải có thời gian tu sửa bảo dưỡng…người yêu của mẹ đã chứ.
Nhân tiện đây mẹ con cháu xin được cảm ơn chú đã quan tâm đến đời sống IT của ba mẹ con. Mẹ cháu chỉ biết dùng và phá chứ chẳng biết giữ gìn và sửa máy nó có hình dạng như thế nào. Cứ có vấn đề gì là chỉ một cú điện thoại thôi, mọi vấn đề lại được giải quyết hết.
Mẹ cháu cảm ơn cô Phương đã lo cơm nước nhà cửa, rửa bát, đổ rác để chú Đức yên tâm có thời gian sửa máy cho mẹ cháu. Mà này, chưa biết ai cảm ơn ai, có khi chú phải cảm ơn chị ấy chứ, có lý do chính đáng để không phải nấu cơm và rửa bát còn gì ß Anh còn phải sửa máy cho chị Hà.
Chứ cái khoản rửa bát này mọi khi tối nào chẳng phải oẳn tù tù nhỉ, hí hí.
Một tuần qua, hai an hem chẳng hiểu sao lại bị những nốt trăng trắng ở lưỡi và kêu đau. Ba mẹ con dắt nhau vào bệnh viện, bác sĩ cho thuốc bôi, đi lấy được thuốc về đã 11 giờ đêm. May mà có ô tô rồi chứ không thì có mà botay.com.
Cuối tuần mẹ đi có việc, thực ra định cho cả hai anh em đi, nhưng sát ngày đi hai anh em tỏ ra hơi mệt mỏi nên quyết định cho hai đứa ở nhà. Ở nhà quậy phá bác Huyền, cô Chi phải đi cả ngày, chiều mới về. Lúc mẹ về cô Chi kể cho mẹ nghe:
Bác Huyền trông 4 đứa mệt bở hơi tai nhưng cũng lắm chuyện vui và quan trọng là cũng học được khá nhiều tiếng Đức đấy nhé.
Đây là cuộc đối thoại giữa Khánh Toàn và bác Huyền:
- Toàn ơi, tiếng Đức gọi con chó là gì?
- Hund!
- Sao cơ?
- Bác nghe không rõ à?Hund!
- Nói chậm chậm thôi nào!
- Đây, bác nhìn mồm cháu nhé: H... U...N...D!
- ...
- Bác vẫn không nhớ à? Cháu nói lại 1 lần nữa nhé, bác phải ghi nhớ vào đầu ý, mà nếu bác không nhớ thì bác phải lấy giấy bút ghi lại bác ạ!
Bác Huyền bò lăn ra cười vì sự già dặn và cẩn thận của ông cháu và bảo là chưa bao giờ được ai dạy tiếng Đức kỹ càng và cẩn thận như thế, người lớn dạy có khi còn nói nhanh chẳng nghe kịp
Chuyện nữa.
Hôm thứ 6 cô Chi bảo:
- Mấy đứa đi xuống cô Huyền lấy sữa cho uống đi!
- Cháu phải gọi bằng bác chứ ạ! Khánh Toàn thắc mắc.
- Cháu gọi bằng cô cũng được mà bằng bác cũng được, bác Huyền hơn tuổi mẹ cháu nhưng lại kém tuổi bố cháu.
Hôm thứ 7, Khánh Tâm gọi:
- Cô Huyền ơi!
Khánh Toàn kéo Khánh Tâm lại nói nhỏ:
- Em quý bố hay quý mẹ?
Anh thì anh quý mẹ nên anh gọi là bác Huyền, còn nếu em quý bố thì em gọi là cô Huyền nhé!
-Không, em cũng quý mẹ anh ạ!
-Thế thì em gọi cả hai, lúc gọi bác Huyền, lúc gọi cô Huyền nhé. Có được không hả anh?
- Được em ạ.
Lúc về nhà, thấy ba an hem đang ngồi vòng tròn quanh cô Chi ăn bún chả. Mẹ yên tâm vô cùng thấy hai đứa vui vẻ, chơi với em Chippi rất ngoan, và không làm đaue m Sony. Thậm chí Khánh Toàn còn đề nghị mai mới về nhà mình mẹ ạ, vì ở nhà cô Chi có xúc xích dành cho hoàng tử và công chúa ăn đấy, mẹ phải mua đúng loại cô mua, đấy là xúc xích Maika. Rồi ba an hem lại ngồi quây quần bên mẹ, bên chiếc máy tính để cùng học tiếng Anh. Có cô em gái, hai anh cũng bớt hẳn những trò nghịch ngợm và chí chóe nhau, mà chuyển sang chiều chuộng em, tuy nhiên cô Chi vẫn „ấm ức“ kể là thỉnh thoảng hai thằng lại „ dọa „ em Chippi nếu mà hư là lớn lên hai anh không cưới nữa đâu nhé.
Hai an hem ở nhà với cô Chi và hai em 3 ngày, mẹ yên tâm tin tưởng giao phó cho cô,
vì biết ở với cô hai con được yêu thương chăm sóc như ở với mẹ. Nhìn cảnh 4 mẹ con cô cháu ngồi quây quần xúc bún chả cho nhau ăn mà xúc động, hai con trai lại còn được cô xịt gôm lên tóc nữa cơ chứ. Vậy thì sao hai đứa không gọi cô là mẹ Chi nhỉ, như em Chippi tròn cái miệng xinh xắn gọi mẹ Hà ơi, những lúc ấy mẹ ngất ngây trong lòng, cảm giác có một cô con gái thật là tuyệt, chẳng mất công sinh dưỡng, được con gái đáng yêu gọi mẹ Hà. Gọi điện thoại về, hai ông con chỉ mải mê chuyện xúc xích hoàng tử công chúa, rồi là con được ăn tương ớt, v.v…trong khi em Chippi đứng ngoài hỏi mẹ Hà uống thuốc chưa, mẹ Hà đi bác sĩ chưa, hai anh thì phải đợi cô Chi nhắc mới hỏi. Con trai mà!
Vậy nhé các con, bây giờ cô Chi là mẹ Chi nhé. Mẹ biết các con chưa quen với việc gọi mẹ Chi, từ lâu nay vẫn thân quen với việc gọi cô, thân quen đến mức có lần đã khoe: Cô Chi của mẹ cháu. Mẹ tin các con sẽ có thêm một người mẹ dịu dàng yêu thương các con.
Tâm lại còn hỏi mẹ: Có phải gọi mẹ Chi giống như mẹ Quỳnh Chi không mẹ?. Phải rồi con ạ, mẹ Quỳnh Chi đã rất vui khi nghe cái miệng thằng Tâm gọi mẹ Quỳnh Chi. Mẹ Thùy Chi cũng thế, các con nhỉ?
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 03:59 3 nhận xét
Nhãn: Uncategorized
Hai ông giời con lên giường từ 8 rưỡi tối, nhưng buôn dưa lê đủ mọi thứ chuyện trên đời. 9 giờ vẫn chương trình kể chuyện đêm khuya.
Ông em:
- Anh ơi, lúc nãy mẹ cho em xem ảnh hồi mình đi Ý ở trong máy vi tính của mẹ. Đi Ý nghe giống đi Ị anh nhỉ, hí hí. Hai tiếng đấy nghe gần giống nhau.
- Hí hí, giống ngày xưa em bảo là cứt áo ấy. Cúc áo mà em lại bảo là cứt áo, hà hà.
Chuyển đề tài
- Lúc nãy em thấy trong máy vi tính của mẹ có một em bé HƯ HỎNG lắm anh ạ. Em ý đòi ăn kem, khóc to lắm.
- Anh cũng xem phim đấy rồi. Ăn kem dễ viêm họng lắm em ạ.
Điên tiết, mẹ quát từ ngoài vào:
- Hai đứa có ngủ không thì bảo mẹ nào?
Hai ông con vội vàng kéo chăn sột soạt trùm kín đầu, 5 phút im ắng qua đi, chắc thấy mẹ không có động tĩnh gì, lại buôn tiếp, buôn đang có lãi mà.
- Anh ơi, em có bạn là bạn Tommy, bạn Nhím, bạn Hải Đăng, và bạn bé là em Bi và em Chippi.
- Bạn Nhím và bạn Hải Đăng là bạn của anh chứ. Không phải là bạn của em đâu.
- Thì là anh Nhím và anh Hải Đăng.
-Anh còn có cả bạn Hiếu nữa. Đấy là bạn người Việt Nam, còn bạn Đức thì anh có nhiều bạn lắm. Đến sinh nhật anh anh sẽ mời các bạn đến nhà mình chơi, giống sinh nhật bạn Benjamin í.
- Thế anh có mời em không.
- Không, em không phải là bạn của anh.
- Nhưng em là em ruột của anh mà.
- Em ruột không phải là bạn.
- Không phải, mẹ bảo anh em ruột là anh em , nhưng cũng là bạn của nhau nữa. Mein Bruder ist auch mein Freund cơ mà.
- Không, nhưng anh không mời em đến sinh nhật anh.
- Thế thì sinh nhật em , em cũng không mời anh nữa. Ha hà há ha hà.
Cãi nhau ỏm tỏi. Mẹ điên tiết xông vào:
- Hai đứa có ngủ ngay không, mẹ cho ăn chổi vào mông bây giờ.
Hai ông nhắm tịt mắt. Ông lớn lại còn giả vờ ngáy nữa. Mẹ hậm hực đi ra, ngồi chưa ấm chỗ, lại nghe rì rào:
- Anh ơi, nhà bạn Pol ở gần trường mình đấy anh ạ.
- Ừ, hôm nay anh đưa cho bạn mảnh giấy ghi số điện thoại nhà mình rồi.
- Thế mẹ bạn Pol đã đưa mẹ mình tờ giấy ghi số điện thoại nhà bạn chưa anh nhỉ?
- Rồi em ạ.
- Thế sinh nhật anh, anh có mời bạn Pol không?
- Có, anh mời cả bạn Aaron, bạn Fridi, bạn Benjamin nữa.
- Sinh nhật em em mời cả bạn Iona nữa.
- Bạn Iona không đi dự sinh nhật con trai đâu, bạn ấy chỉ đi dự sinh nhật con gái thôi. Tuần trước bạn Iona đi dự sinh nhật bạn Vanda.
- Đúng rồi, bạn Iona là bạn thân của bạn Vanda.
- À, em ơi, anh có một Idee (idea), gute Idee ( good idea)
- Idee gì hả anh?
- Lớn lên anh lấy bạn Iona, còn em lấy bạn Vanda. Anh thấy trên đời này chỉ có mẹ và bạn Iona là đẹp nhất trên đời thôi.
Hic, ặc ặc.
Mẹ lại nhảy vào, nhưng vì nó vừa khen mình đẹp nhất trên đời, nên không mắng nó nữa. Hai ông nghe thấy tiếng mẹ mở cửa, lại nhắm tịt mắt.
Mẹ dịu dàng, hí hí, người đẹp nhất trên đời thì phải dịu dàng chứ, ai lại nhẩy chồm chồm lên bao giờ í:
- Muộn rồi, ngủ đi hai con, mai mình còn đi học sớm.
Chỉ chờ có thế, nghe tiếng mẹ dịu dàng, hai ông giời con nhẫy cẫng lên, mè nheo:
- Mami, mami ngủ cùng con. Con thích sờ tai mami.
- Mẹ ơi, con muốn mẹ ngủ cùng con luôn, hôm nay nhà cửa gọn gàng, mẹ không phải dọn nhà đâu.
blah blah, giải thích thế nào cũng không được, mẹ hiện nguyên hình:
- Ngủ ngay
Hai ông lại im thin thít. Ỉu xìu nằm xuống, ỉu xìu đắp chăn.
Volume giảm dần, và bây giờ thì chắc đã khò khò rồi.
Thế mà chiều nay, cô giáo bảo mẹ là chị có hai đứa con tuyệt vời. Hai đứa vẽ rất say mê và kiên nhẫn.
Và buổi tối thì hai ông rủ nhau chơi trò này, khi đàn ông có bầu
Hết chịu nổi!
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 20:27 9 nhận xét
Nhãn: Uncategorized, vui