Thứ Tư, 30 tháng 4, 2008
Hai cái thằng bé nó nghịch ngợm thế này đấy, mũ bảo hiểm đội đầu, hai tay mang phao bơi, kiếm giắt vào quần, tay cầm cung tên. Ông lớn thì mặc áo mưa và cầm cây gậy kéo cửa sổ của mẹ. Nghịch hết chịu nổi.
Là em,với những buồn-vui-hạnh phúc
Hai cái thằng bé nó nghịch ngợm thế này đấy, mũ bảo hiểm đội đầu, hai tay mang phao bơi, kiếm giắt vào quần, tay cầm cung tên. Ông lớn thì mặc áo mưa và cầm cây gậy kéo cửa sổ của mẹ. Nghịch hết chịu nổi.
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 19:23 1 nhận xét
Nhãn: nghichngom, Uncategorized
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 20:55 0 nhận xét
Nhãn: Uncategorized
Hôm nay trời mưa cả ngày, mẹ hơi ngây ngây cảm nên chằng làm gì được, cả ngày ở nhà dọn dẹp, quanh quẩn lại đến giờ đi đón con. 8 giờ sáng đưa con đi học, loanh quanh một lúc lại đến giờ chiều đón con, đón con về lại nấu nướng cho con ăn, tắm rửa dọn dẹp, lại buổi tối, rồi lại đọc truyện, dạy con học, cả ngày cũng chỉ quanh quẩn với con. Cứ bảo sao các cô bạn mẹ bảo luận văn tốt nghiệp của chị thơm mùi nước đái trẻ con, haha. Ừ, thì xét cho cùng, ngoài hai chàng hoàng tử và siêu nhân bé bỏng này, và 100 trang luận văn tốt nghiệp, mẹ có còn cái gì nữa đâu. Nhưng thế đã là nhiều lắm rồi, quý lắm rồi, nhất là hai cục vàng gần 40 kg của mẹ (bao công chăm sóc mà chúng nó chẳng chịu lên cân gì cả,
). Tối nào nó cũng thì thầm là con yêu mẹ, chu cái mỏ lên hôn mẹ, và tặng mẹ những tác phẩm đẹp như thế này này
Lại còn bắt mẹ ghi chú thêm ở đằng sau cái cây là, đọc từng chữ cho mẹ viết:
Khánh Toàn đã làm cái cây này lúc 5 tuổi ở lớp Đức (bản quyền sở hữu trí tuệ thấy ớn luôn, tên của con là do con tự viết đấy nhé)
Tối nay hai anh em ăn giỏi vô cùng, mẹ nấu mì với thịt bò và Broccoli, ăn khen ngon lấy ngon để, rồi lại tráng miệng bằng nửa quả táo, sau đó còn ăn thêm đậu, uống sữa và sữa chua, cái bụng căng như cái trống ấy. Tại sao ăn tốt thế mà chẳng béo nhỉ, có phải nói nhiều và nghịch nhiều quá không?
Cái thằng bé Tâm mới có quả đầu trọc lông lốc như Lỗ Trí Thâm, thiếu vài cái chấm trên đầu nữa thì đi đòi nợ thuê được, bảo nó là sao con cứ nghịch ngợm lúc bác cắt tóc làm bác cắt hỏng đầu của con, mẹ thấy đầu tóc con chán quá.
Nó dẩu mỏ lên:
- Tóc thế này mới đẹp chứ. Con đẹp trai, hơn cả anh Toàn
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 19:40 0 nhận xét
Nhãn: Uncategorized
Hôm nay mẹ phải tham dự một Seminar của Stube Sachsen, dành cho những sinh viên đã nhận học bổng BPSA về nước làm nghiên cứu. Bắt buộc phải đi rồi, mẹ lại phải tha hai anh em mình theo thôi. Stube đã chuẩn bị trước cho hai con một cô trông trẻ, thế là trong lúc mẹ phải ngồi seminar thì hai con đã có người chơi cùng, thỏa thích vẽ vời, chơi cát.
Hết giờ, cả lũ còn lượn lờ vào trung tâm Dresden hóng gió. Hẹn gặp chú Hải, bạn học cũ của mẹ .
Trung tâm Dresden, gần dòng sông Elbe
Ba mẹ con và cô Oanh
Kem chú mua ngon quá
Chụp ảnh với các chàng hiệp sĩ thời xưa nào
Cả ngày mệt mỏi, nên mới có hai thằng bé ngồi vạ dưới chân cột đèn thế này!
Thất thểu ôm chai nước và mút kem.
Các cô chú bạn học của mẹ
Đi học với mẹ cũng có nhiều điều vui, được các cô các chú chiều chuộng lắm. Muốn cái gì cũng được, cái gì cũng được chiều. Trên chuyến tầu về nhà, có một cô xinh ơi là xinh, tên là Ellen chơi với hai anh em suốt. Cô dạy nhiều điều hay, vẽ cho hai anh em. Để bày tỏ lòng yêu mến cô, hai anh em cũng vẽ tặng cô một bông hoa đẹp ơi là đẹp.
Hai anh em lại còn biết thương mẹ ghê lắm, lên tàu biết nhường mẹ chỗ ngồi đúng chiều tàu chạy để mẹ không chóng mặt.
- Mẹ, mẹ có chóng mặt không, mẹ . Mẹ ngồi đúng chiều đi cho khỏi chóng mặt.
Một ngày vui, phải không các con?
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 20:31 4 nhận xét
Nhãn: dichoi, Uncategorized
- Mẹ ơi mẹ, con không muốn lớn đâu!
- Sao con lại không muốn lớn?
- Vì lớn rồi phải già đi, rồi phải chết. Con không muốn chết, con muốn làm trẻ con mãi cơ. Con muốn làm trẻ con để chơi đồ chơi và được đi chơi mãi, mãi, mãi cơ .
Lòng mẹ rưng rưng vì suy nghĩ của con. Con có già trước tuổi quá không khi có những suy nghĩ như vậy, hay mẹ cũng chỉ nên coi đó là những suy nghĩ ngây thơ và rất ngộ nghĩnh của con.
Có phải con thấy người lớn là mẹ, là những người lớn khác lúc nào cũng căng thẳng, bận bịu, chẳng lúc nào được tươi cười, vui vẻ như tuổi thơ của các con?. Có phải con thấy lúc nào mẹ cũng phải lo nghĩ, đăm chiêu, tất bật, thậm chí có lúc còn cáu gắt với các con?
Nhưng các con ạ, với mẹ, các con bao giờ cũng là bé Toàn và bé Tâm bé bỏng của mẹ, không bao giờ thay đổi.
Kể cả sau này khi các con lớn lên,trưởng thành, các con có cuộc sống riêng của các con.
Kể cả sau này khi các con sẽ không chỉ có mẹ là người phụ nữ các con yêu duy nhất.
Kể cả sau này khi các con hiểu biết được thêm về cuộc sống, về con người.
Các con vẫn mãi là các chàng trai bé bỏng của mẹ.
Và mẹ mãi yêu các con!
Yêu những câu chuyện người lớn rất trẻ con của các con như thế này.
- Mẹ ơi, có phải sau này con lấy vợ, đẻ con rồi thì con con sẽ gọi mẹ là bà nội không? (bé Toàn)
- Đúng rồi con ạ.
- Thế con đi làm thì mẹ trông con con nhé, mẹ cho baby con của con uống sữa, mẹ làm Spaghetti cho con con ăn nhé, mẹ làm cả dâu đất dầm đường và sữa cho con con nữa nhé?
- Ừ con ạ.
- Thế còn con của con , mẹ có trông con của con không? (bé Tâm )
- Tất nhiên rồi.
- Thế thì sau này con làm kiến trúc sư giống cậu và ông ngoại, con xây một cái nhà to, cho cả mẹ và em Tâm ở, rồi mẹ trông con của hai con cho hai con nhé, mẹ nhé. (bé Toàn)
Mẹ ( suýt ngất), chắc chúng nó thấy và đánh giá năng lực làm ô sin và bảo mẫu của mẹ hơi cao, nên chúng nó đặt hàng từ bây giờ.
- Mẹ ơi, cậu Sơn có phải là em ruột của mẹ không, như em Tâm là em ruột của con không mẹ?
- Đúng con ạ.
- Thế còn cô Thảo ( cô Thảo là cô giúp ông bà và mẹ trông đỡ hai con và lo việc cơm nước trong thời gian ba mẹ con ở Việt Nam, cả nhà coi cô như một thành viên trong gia đình)
- Không, cô Thảo chỉ là em họ của mẹ thôi.
- Mẹ ơi, thế thì cậu Sơn với cô Thảo là... vợ chồng mẹ nhỉ ( bé Tâm)
Mẹ choáng. Chuyện yêu đương của cậu, đến ông bà với mẹ còn chẳng can thiệp được, huống chi là con. Mà lại đem gả cậu cho cô Thảo có chết không cơ chứ. Đặt cậu ngồi đâu, cậu phải ngồi đấy à, hà hà.
- Mẹ ơi, mẹ đẻ con ra bằng gì? (câu hỏi muôn thưở của các bé con)
- (toát mồ hôi) Ờ, ờ, thì bằng cái rốn của mẹ.
- Rốn mẹ bé thế, sao mà con chui ra được?
- Ờ, thì bằng nách (copy lại của bà ngoại ngày xưa)
- Nách làm gì có cái gì để chui ra, thế bác sĩ phải mổ nách mẹ để con chui ra à?
- À, mẹ i ...nặng ra con ấy mà (đến đây thì bí toàn tập rồi)
Thằng em lăn ra, giẫy đành đạch.
- Thế thì bẩn hết cả người con rồi còn gì .
Thằng anh "tỉnh táo" hơn, hỏi với vẻ rất cẩn trọng:
- Thế mẹ i nặng con ở toalet à?
- Dĩ nhiên rồi, còn ở đâu khác nữa (buồn cười lắm rồi, nhưng vẫn cố nín)
- Thế mẹ có giật nước đi không?
- Có chứ.
- Thế mẹ giật nước đi thì con chui xuống toalet à, sao mà mẹ lấy con lên được?
Người đăng: Khánh Toàn-Khánh Tâm vào lúc 19:39 6 nhận xét
Nhãn: ngonghinhhaihoangtu, suynghi, Uncategorized